Viết gì bây giờ?
Cả ngày có bao nhiêu điều nằm trong đầu. Cả ngày đều suy nghĩ về những điều nằm trong đầu. Cả ngày vẫn mệt mõi vì phải cần suy nghĩ những chuyện trong đầu. Khi về đến nhà, quẳng giỏ sách và chùm chìa khóa lên bàn ăn, quẳng đôi giày vào xó, leo lên và nằm dài ra sô-pha, dủi thẳng hai chân và hai tay...tưởng rằng sẽ giải thoát những điều phiền muộn ở trong lòng, dù chỉ tạm thời trong chốc lác. Vậy và những điều đó vẫn lẩn quẩn đâu đó ở trong đầu.
Đúng là phiền muộn đến dù muốn đuổi hết đi cũng không được...phải nhẫn nại chút, chờ chúng tự đi.
Thế là hết hè. Hết thật rồi đấy. Sao mà nhanh quá, tôi chưa thưởng thức hết những ngày nắng ấm nhưng sao lại đi qua nhanh thế. Ước gì mùa đông đừng đến. Ước gì mùa hè cứ như thế mãi; vẫn nắng ấm đến 9 giờ chiều, vẫn gió mát, vẫn thanh nhàn không cần chạy theo một luồn gió thời gian nào.
Tuần sau là bắt đầu một cuộc sống mai đây mai đó. Tám tuần chẳn sẽ không có ở nhà, không được tự nấu ăn, không được ngủ giường riêng của mình, không được hít hít cái mùi gối thân quen trước khi tròn giấc. Không có một nhịp sống cố định, phải bay bổng từ nay sang kia. Người khác nghe đến cuộc sống của mình thì xuýt xoa "sao mà mày sướng thế, cứ được đi công tác mãi!" Nhưng người ta không biết cái cảm giác trống vắng khi phải chuyển từ hotel này sang hotel khác mỗi đêm. Người ta không biết rằng cuộc sống ấy chứa đựng bao nỗi cô đơn khi ngồi ăn một mình cho qua loa trong khi bao nhiêu người khác trong một nhà hàng nào đó hô hào nâng chén với bạn bè hay có một cuộc đối thoại nào đó thú vị làm tăng thêm vị đậm đà cho bữa ăn dù đó là một miếng pizza hay một ly kem rẻ tiền. Nhiều lúc chỉ muốn mua một thùng mì gói, ngày ngày sau giờ làm thì chui nhanh vào phòng hotel, mở TV, xem đài gì gì đó, HBO chẳng hạn, gọi xuống room service xin đem lên giùm cho một ly nước nóng, rồi ngồi đợi 2 phút cho mì chín và đó là một buổi tối tỉnh lặng.
Tám tuần với một cuộc sống thật phong ba. Có người hỏi, "mày đi nhiều nơi thế mà đi có một mình thì có sợ không?" Một câu hỏi quá dư thừa, tất nhiên là tôi sợ chứ vì nhiều khi làm đến 11 giờ khuya mới về lại hotel hay 11 giờ khuya còn phải lái xe trong một thị trấn nhỏ nào đó, lạc đường, bí lối không biết tìm ngõ nào để ra khỏi nơi đó. Tất nhiên là tôi sợ nhưng nhiều khi cũng ráng lạc quan, cố chống lại nỗì sợ đó vì khi sợ thì mình sẽ mất đi tự tin và mất tự tin thì càng ám ảnh.
Năm sau tôi sẽ dọn về Boston, tìm một việc gì đó ổn định, rồi đám cưới, lấy chồng, sinh con...hay là gì gì đó mà cuộc sống đã đặc sẳn ở phía trước. Hay có lẽ là năm sau cũng chưa có ai cưới, rồi không chồng, không con, vẫn một mình di chuyển từ hotel này sang hotel khác..
Nhưng chắc là cũng không biết năm sau sẽ làm gì...chứ tôi biết ngày mai tôi phải kick-off travel season của mình bằng một chuyến đi New York City.
New York. I will see you tomorrow!