Những hy vọng muộn màng (phần 2)
Xin đọc phần 1 trước khi đọc phần 2.
Phần 2.
Trời sẩm tối, gió chiều càng ngày càng lạnh, ông Tám không đi qua đi lại nữa mà ngồi ngay trước thềm nhà, mắt đưa ngang dọc nhìn những ngọn cây trơ trụi trên nền trời xám đen. Chốc chốc, ông đưa đồng hồ đeo tay lên nhìn. Hôm nay là ngày chủ nhật nên vợ chồng ông đống cửa siêu thị sớm. Vả lại, dạo này bà Tám sức khoẻ yếu dần, những cơn ho dằng dặt lồng ngực từ sáng đến tối giới hạn việc đi lại của bà nên ông giao phó việc trong ngoài cho người quản lý để có thêm giờ lo cho vợ.
Với một căn nhà to lớn ở vùng ngoại ô thành phố, đầy đủ tiện nghi, do ông bà tự tay đặt người xây theo ý của mình được 5 năm. Ngày xưa khi còn ở một căn hộ trong chung cư do chính phủ trợ cấp, hai vợ chồng và hai đứa con quây quần trong chu vi hẹp, hai phòng ngủ, một gian nhà bếp chật chội, thế mà sinh hoạt gia đình sung túc. Còn bây giờ căn nhà to lớn, năm phòng ngủ có cả nhà vệ sinh trong mỗi phòng, một nhà bếp rộng rãi theo ý muốn của bà Tám, một basement (*) rộng lớn có lối ra vào riêng theo yêu cầu của đứa con trai, với 1 mẫu đất sau nhà theo ông Tám ước mơ được làm thành vườn rau cải khi sau này về hưu. Nhà lớn và rộng nhưng vắng vẻ chỉ có hai vợ chồng sớm hôm ra vào. Những ngày bà Tám không khoẻ, chỉ có một mình bà ở nhà với bếp nút lạnh tanh vì bà không đủ sức vào bếp làm cơm cho chồng. Chỉ có mùi nhan hương từ bàn thờ phảng phất đem lại phần ấm cúng cho gian nhà rộng thênh.
Thoáng chút trời tối hẳn và lạnh thêm, ông Tám đưa tay kéo cổ áo che đằng sau gáy rồi móc một điếu thuốc mới ra đặt lên giữa môi. Chưa kịp diêm lửa mồi thuốc thì có tiếng thắng xe kêu en ét ở đầu ngõ. Hai tia đèn pha chói sáng từ từ tiến dần đến sân nhà rồi thoáng chốc đã nằm ngay trên bãi xe ga-ra nhà ông. Đèn ở ngoài ga-ra tự động bật lên theo sự chuyển động của chiếc xe hơi. Ông Tám đứng lên, cầm điếu thuốc trong tay nhưng không đốt, rồi bỏ vào túi áo lạnh. Chiếc xe đã được tắt máy, nhưng hai tia đèn pha vẫn còn đó, chiếu thẳng vào cửa ga-ra. Hai cánh cửa xe mở ra, bên phía tay lái bước ra một thằng Mỹ trắng và phía bên kia là đứa con gái út của ông.
"Hey what's up man?" Thằng Mỹ trắng bước ra khỏi lồng xe, đưa tay với ý định bắt tay ông Tám, "I am Steve, you can call me Stevie if you like."
Nó nói một hơi, nhưng vài giây sau lại rút tay về khi thấy mặt ông Tám lạnh lùng với nó. Thằng Mỹ trắng nhìn như một rocker thứ thiệt, khi nhìn thoáng qua mặt nó, ông Tám thấy nó có ít nhất 3 hạt kim loại khoét ngang dọc trên lông mày, mũi và cằm của nó. Trên viền tai của nó còn đính thêm năm hay sáu bông tai li ti. Ông Tám như không hiểu nổi giới trẻ bây giờ, trai gái đều khoét da thịt để đặt các thứ kim loại nhìn ghê tởm trên người và cho đó là một phong cách ghệ thuật. Nhìn sang đứa con gái, ông giận lắm, nhưng cố nét cơn nóng đang sôi sụt trong tim gan của ông.
"Con về rồi đó hả, vô nhà đi." Ông tám tuy nóng, nhưng vẫn giử bình tỉnh, xuống giọng dịu dàng vì nể mặt con trước đứa bạn. Thằng Mỹ trắng dường như cảm giác được sự căng thẳng trong lời nói của ông tuy hắn không hiểu ông vừa nói gì.
"Hey baby," thằng Mỹ trắng quay sang Thi hỏi, "do you want me to wait here or you want me to come in?"
"You can come in with me," Thi không nhìn sang thằng Mỹ trắng, chỉ trả lời cụt ngủn, rồi đóng cửa xe và đi thẳng vào nhà. Thằng Mỹ trắng ton ten theo sau, nó bước lên bật thềm nơi ông Tám đang đứng, nhìn ông rồi cười. "It's all cool, right?" nói xong nó bước vào trong, để lại ông Tám với tim gan đang đốt cháy ngổn ngang trong lòng.
(Còn tiếp)
(*)Basement: tầng hầm, rất phổ biến cho các loại nhà ở vùng Đông Bắc nước Mỹ.
Phần 2.
Trời sẩm tối, gió chiều càng ngày càng lạnh, ông Tám không đi qua đi lại nữa mà ngồi ngay trước thềm nhà, mắt đưa ngang dọc nhìn những ngọn cây trơ trụi trên nền trời xám đen. Chốc chốc, ông đưa đồng hồ đeo tay lên nhìn. Hôm nay là ngày chủ nhật nên vợ chồng ông đống cửa siêu thị sớm. Vả lại, dạo này bà Tám sức khoẻ yếu dần, những cơn ho dằng dặt lồng ngực từ sáng đến tối giới hạn việc đi lại của bà nên ông giao phó việc trong ngoài cho người quản lý để có thêm giờ lo cho vợ.
Với một căn nhà to lớn ở vùng ngoại ô thành phố, đầy đủ tiện nghi, do ông bà tự tay đặt người xây theo ý của mình được 5 năm. Ngày xưa khi còn ở một căn hộ trong chung cư do chính phủ trợ cấp, hai vợ chồng và hai đứa con quây quần trong chu vi hẹp, hai phòng ngủ, một gian nhà bếp chật chội, thế mà sinh hoạt gia đình sung túc. Còn bây giờ căn nhà to lớn, năm phòng ngủ có cả nhà vệ sinh trong mỗi phòng, một nhà bếp rộng rãi theo ý muốn của bà Tám, một basement (*) rộng lớn có lối ra vào riêng theo yêu cầu của đứa con trai, với 1 mẫu đất sau nhà theo ông Tám ước mơ được làm thành vườn rau cải khi sau này về hưu. Nhà lớn và rộng nhưng vắng vẻ chỉ có hai vợ chồng sớm hôm ra vào. Những ngày bà Tám không khoẻ, chỉ có một mình bà ở nhà với bếp nút lạnh tanh vì bà không đủ sức vào bếp làm cơm cho chồng. Chỉ có mùi nhan hương từ bàn thờ phảng phất đem lại phần ấm cúng cho gian nhà rộng thênh.
Thoáng chút trời tối hẳn và lạnh thêm, ông Tám đưa tay kéo cổ áo che đằng sau gáy rồi móc một điếu thuốc mới ra đặt lên giữa môi. Chưa kịp diêm lửa mồi thuốc thì có tiếng thắng xe kêu en ét ở đầu ngõ. Hai tia đèn pha chói sáng từ từ tiến dần đến sân nhà rồi thoáng chốc đã nằm ngay trên bãi xe ga-ra nhà ông. Đèn ở ngoài ga-ra tự động bật lên theo sự chuyển động của chiếc xe hơi. Ông Tám đứng lên, cầm điếu thuốc trong tay nhưng không đốt, rồi bỏ vào túi áo lạnh. Chiếc xe đã được tắt máy, nhưng hai tia đèn pha vẫn còn đó, chiếu thẳng vào cửa ga-ra. Hai cánh cửa xe mở ra, bên phía tay lái bước ra một thằng Mỹ trắng và phía bên kia là đứa con gái út của ông.
"Hey what's up man?" Thằng Mỹ trắng bước ra khỏi lồng xe, đưa tay với ý định bắt tay ông Tám, "I am Steve, you can call me Stevie if you like."
Nó nói một hơi, nhưng vài giây sau lại rút tay về khi thấy mặt ông Tám lạnh lùng với nó. Thằng Mỹ trắng nhìn như một rocker thứ thiệt, khi nhìn thoáng qua mặt nó, ông Tám thấy nó có ít nhất 3 hạt kim loại khoét ngang dọc trên lông mày, mũi và cằm của nó. Trên viền tai của nó còn đính thêm năm hay sáu bông tai li ti. Ông Tám như không hiểu nổi giới trẻ bây giờ, trai gái đều khoét da thịt để đặt các thứ kim loại nhìn ghê tởm trên người và cho đó là một phong cách ghệ thuật. Nhìn sang đứa con gái, ông giận lắm, nhưng cố nét cơn nóng đang sôi sụt trong tim gan của ông.
"Con về rồi đó hả, vô nhà đi." Ông tám tuy nóng, nhưng vẫn giử bình tỉnh, xuống giọng dịu dàng vì nể mặt con trước đứa bạn. Thằng Mỹ trắng dường như cảm giác được sự căng thẳng trong lời nói của ông tuy hắn không hiểu ông vừa nói gì.
"Hey baby," thằng Mỹ trắng quay sang Thi hỏi, "do you want me to wait here or you want me to come in?"
"You can come in with me," Thi không nhìn sang thằng Mỹ trắng, chỉ trả lời cụt ngủn, rồi đóng cửa xe và đi thẳng vào nhà. Thằng Mỹ trắng ton ten theo sau, nó bước lên bật thềm nơi ông Tám đang đứng, nhìn ông rồi cười. "It's all cool, right?" nói xong nó bước vào trong, để lại ông Tám với tim gan đang đốt cháy ngổn ngang trong lòng.
(Còn tiếp)
(*)Basement: tầng hầm, rất phổ biến cho các loại nhà ở vùng Đông Bắc nước Mỹ.
