Home
fall2005

May 2006

S M T W T F S
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   

Advertisement

Syndicate

RSS Atom
Powered by LiveJournal.com

Nov. 22nd, 2005

fall2005

Những hy vọng muộn màng (phần 2)

Xin đọc phần 1 trước khi đọc phần 2.

Phần 2.
Trời sẩm tối, gió chiều càng ngày càng lạnh, ông Tám không đi qua đi lại nữa mà ngồi ngay trước thềm nhà, mắt đưa ngang dọc nhìn những ngọn cây trơ trụi trên nền trời xám đen. Chốc chốc, ông đưa đồng hồ đeo tay lên nhìn. Hôm nay là ngày chủ nhật nên vợ chồng ông đống cửa siêu thị sớm. Vả lại, dạo này bà Tám sức khoẻ yếu dần, những cơn ho dằng dặt lồng ngực từ sáng đến tối giới hạn việc đi lại của bà nên ông giao phó việc trong ngoài cho người quản lý để có thêm giờ lo cho vợ.

Với một căn nhà to lớn ở vùng ngoại ô thành phố, đầy đủ tiện nghi, do ông bà tự tay đặt người xây theo ý của mình được 5 năm. Ngày xưa khi còn ở một căn hộ trong chung cư do chính phủ trợ cấp, hai vợ chồng và hai đứa con quây quần trong chu vi hẹp, hai phòng ngủ, một gian nhà bếp chật chội, thế mà sinh hoạt gia đình sung túc. Còn bây giờ căn nhà to lớn, năm phòng ngủ có cả nhà vệ sinh trong mỗi phòng, một nhà bếp rộng rãi theo ý muốn của bà Tám, một basement (*) rộng lớn có lối ra vào riêng theo yêu cầu của đứa con trai, với 1 mẫu đất sau nhà theo ông Tám ước mơ được làm thành vườn rau cải khi sau này về hưu. Nhà lớn và rộng nhưng vắng vẻ chỉ có hai vợ chồng sớm hôm ra vào. Những ngày bà Tám không khoẻ, chỉ có một mình bà ở nhà với bếp nút lạnh tanh vì bà không đủ sức vào bếp làm cơm cho chồng. Chỉ có mùi nhan hương từ bàn thờ phảng phất đem lại phần ấm cúng cho gian nhà rộng thênh.

Thoáng chút trời tối hẳn và lạnh thêm, ông Tám đưa tay kéo cổ áo che đằng sau gáy rồi móc một điếu thuốc mới ra đặt lên giữa môi. Chưa kịp diêm lửa mồi thuốc thì có tiếng thắng xe kêu en ét ở đầu ngõ. Hai tia đèn pha chói sáng từ từ tiến dần đến sân nhà rồi thoáng chốc đã nằm ngay trên bãi xe ga-ra nhà ông. Đèn ở ngoài ga-ra tự động bật lên theo sự chuyển động của chiếc xe hơi. Ông Tám đứng lên, cầm điếu thuốc trong tay nhưng không đốt, rồi bỏ vào túi áo lạnh. Chiếc xe đã được tắt máy, nhưng hai tia đèn pha vẫn còn đó, chiếu thẳng vào cửa ga-ra. Hai cánh cửa xe mở ra, bên phía tay lái bước ra một thằng Mỹ trắng và phía bên kia là đứa con gái út của ông.

"Hey what's up man?" Thằng Mỹ trắng bước ra khỏi lồng xe, đưa tay với ý định bắt tay ông Tám, "I am Steve, you can call me Stevie if you like."

Nó nói một hơi, nhưng vài giây sau lại rút tay về khi thấy mặt ông Tám lạnh lùng với nó. Thằng Mỹ trắng nhìn như một rocker thứ thiệt, khi nhìn thoáng qua mặt nó, ông Tám thấy nó có ít nhất 3 hạt kim loại khoét ngang dọc trên lông mày, mũi và cằm của nó. Trên viền tai của nó còn đính thêm năm hay sáu bông tai li ti. Ông Tám như không hiểu nổi giới trẻ bây giờ, trai gái đều khoét da thịt để đặt các thứ kim loại nhìn ghê tởm trên người và cho đó là một phong cách ghệ thuật. Nhìn sang đứa con gái, ông giận lắm, nhưng cố nét cơn nóng đang sôi sụt trong tim gan của ông.

"Con về rồi đó hả, vô nhà đi." Ông tám tuy nóng, nhưng vẫn giử bình tỉnh, xuống giọng dịu dàng vì nể mặt con trước đứa bạn. Thằng Mỹ trắng dường như cảm giác được sự căng thẳng trong lời nói của ông tuy hắn không hiểu ông vừa nói gì.

"Hey baby," thằng Mỹ trắng quay sang Thi hỏi, "do you want me to wait here or you want me to come in?"

"You can come in with me," Thi không nhìn sang thằng Mỹ trắng, chỉ trả lời cụt ngủn, rồi đóng cửa xe và đi thẳng vào nhà. Thằng Mỹ trắng ton ten theo sau, nó bước lên bật thềm nơi ông Tám đang đứng, nhìn ông rồi cười. "It's all cool, right?" nói xong nó bước vào trong, để lại ông Tám với tim gan đang đốt cháy ngổn ngang trong lòng.

(Còn tiếp)

(*)Basement: tầng hầm, rất phổ biến cho các loại nhà ở vùng Đông Bắc nước Mỹ.
fall2005

Những hy vọng muộn màng (phần 1)

Lâu rồi không viết truyện vì công việc làm cho đầu óc khô cằn đề tài hoa mỹ. Câu truyện này viết cũng lâu rồi, cũng đâu là 4 năm trước phỏng theo một hoàng cảnh gia đình của một người quen. Viết xong rồi bị mất đi nguyên bản nên làm biếng viết lại. Nói là phỏng theo có nghĩa là lấy khúc này rồi thêm văn thêm hoa để viết thành truyện, chứ không phải là cuộc đời thật của người bạn ấy.

Hôm nay ngồi nhà một mình, nhớ lại về hoàng cảnh gia đình ấy, cố nhớ lại những gì đã viết để cho các bạn cùng đọc. Trong quá trình viết lại, chắc có lẽ là không nhớ hết chi tiếc nên sẽ có thêm bớt, thay đổi chút ít tình tự của câu truyện.

1.

Ông Tám đi qua đi lại trước sân nhà, tay cầm điếu thuốc đang đốt cháy phân nữa, hút vài hơi và miệng lầm bầm vài câu văng tục.

"Đ.M, con với cái, bao năm nay lo làm lo ăn cho tụi nó được cái sung cái sướng," ông Tám ngừng câu nói ngang chừng, tay đưa điếu thuốc lên miệng, rít thêm một hơi dài. Ông định nói thêm gì nữa cho trút cơn giận đang sôi sùng sụt trong lòng nhưng có gì đó nghẹn ở cổ nên ông rít thêm vài hơi thuốc ngậm ngùi. Bà Tám từ trong nhà nhìn ra, lòng đau thoi thói, chậc lưởi rồi thở dài.

Gió đầu đông cuốn những chùm lá khô còn đọng lại trên nhành cây maple trước sân nhà nghe xào xạt. Lâu lâu một luồn gió mạnh làm rung rẩy cành để lá rơi lả tả xuống sân. Một màu trời xám xịt làm trong lòng đã đang phiền, ông Tám lại cáu hơn, đi qua đi lại nhanh hơn, chân giẩm lên đống lá vàng rải rác. Hút hết điếu thuốc trên tay, ông búng cái tàn vào trong đám lá rồi đem trong túi quần ra gói thuốc Marlboro, lấy ra một điếu mới diêm mồi lửa.

Bà Tám từ trong nhà đi ra, choàng cái áo khoát đỏ, tay cầm một cái áo lạnh đem ra cho ông. Thấy bóng bà Tám, ông Tám đứng lại, nhìn vào trong, rồi mắng.

"Bà vào nhà đi, trời lạnh ra đây làm gì cho thêm bịnh." Rồi như ra lệnh, ông quát thêm vài câu, "vô nhà đi, để tui ở ngoài này chờ nó được rồi."

Thương chồng, bà Tám không đối đáp gì với giọng điệu giận giử của ông. Bà đưa cho ông cái áo lạnh, rồi thỏ thẻ, "thì ông cũng phải lo cho cái thân ông chứ, trời chuyển gió, ông mặc thêm áo đây này." Nói xong, bà ho sù sụ, tay ôm miệng như cố giằng lại cơn ho táo bạo. Ông Tám cầm áo rồi đưa tay đở vợ khi bà khuỵ trước sân.

"Tui đã nói rồi, ngoài này lạnh, bà vào nhà đi," Giọng ông lắng xuống, gần như an ủi, cố nén cơn giận của mình để đưa bà vào nhà. Ông Tám đưa bà ngồi xuống sô pha, rồi lục trong tủ bàn chai dầu xanh, mở nắp, thoa dầu vào hai bên thái dương và cổ của vợ để xoa dịu cơn ho.

Hai vợ chồng ông Tám năm nay đã trong ngoài 60 tuổi, có 2 đứa con, một trai và một gái. Gia đình ông thuộc vào hàng khá giả trong cộng đồng Việt ở thành phố này. Nhưng để có được ngày hôm nay, hai vợ chồng đã làm đủ thứ việc, từ những khó nhọc đi sớm về khuya với công việc rửa chén cho một nhà hàng Tàu cho đến làm việc ca ba cho một hảng hóa chất sản xuất hàng nhựa theo kiểu assembly line(*). Gần hai mươi năm làm lụng vất vả, hai vợ chồng chỉ mong có một cơ sở kinh doanh nho nhỏ cho bà Tám khỏi vất vả vì sức khoẻ yếu thường hay mang bệnh trong người. Bao công lao khó nhọc cũng đem lại thành quả, số vốn gia đình giành dụm cũng đủ để mua lại một tiệm tạp hóa tại con phố có đông đảo người Á Châu.

Kinh doanh một tiệm tạp hóa không vất vả như những ngày làm mướn làm thuê nhưng đòi hỏi nhiều thời gian quản lý vì hai ông bà không mướn thêm người làm mà chỉ hai vợ chồng gồng gánh với nhau với sự giúp đở của hai đứa con khi chúng không vướn bận việc học hành. Sáng 8 giờ hai vợ chồng ra tiệm, bà đứng trước tiệm trông lo kẻ ra người vô kiêm luôn việc thu ngân. Ông Tám lo việc kiểm hàng, chạy hàng, và khuân vác khi có hàng mới về. Có nhiều khi công việc quần quật, đặc biệt trong những năm kế tiếp khi số dân cư người Việt định cư càng ngày càng đông, tiệm tạp hóa của ông bà Tám mở thêm giờ để đón nhận khách có nhu cầu chợ búa sao giờ tan sở. Nhiều khi đến 11 giờ khuya hai vợ chồng mới về đến nhà, chưa kể những ngày mùa đông, đường xá trơn trợt, tuyết rơi phủ đầy. Tối về hai vợ chồng lui cui đếm sổ sách đến khuya trước khi ngủ để chuẩn bị cho ngày hôm sau.

Với sức lao động và bao tâm huyết bỏ vào trong công việc, tiệm tạp hóa càng ngày càng có thêm thu hoạch và vài năm sau, ông bà Tám có đủ tài chánh để phát triển thêm rồi mở rộng diện tích kinh doanh. Tiệm tạp hóa nho nhỏ vài năm trước sau này trở thành một siêu thị với một đội ngũ người giúp việc. Ngày trước khi hai đứa con còn nhỏ, chúng thường quây quần ở tiệm theo chân cha mẹ trong những lúc rảnh, giúp tay vài việc nhỏ lúc cần thiết. Sau này khi thằng con lớn vào đại học, nó ít khi nào ra tiệm dù có ngày rảnh và dần dần xa lánh gia đình. Khi đứa con gái nhỏ bước qua tuổi 18, có thêm nhiều bạn bè xen lẫn việc học hành nên ông bà Tám cũng không đòi hỏi con ra giúp tiệm. Từ ngày có được một siêu thị hoành tráng, hai đứa con không xuất hiện thường xuyên ngoài những lần chúng đến để xin tiền tiêu xài. Thương con với những tháng năm vất vã khi còn cái tiệm nhỏ, ông bà không ngần ngại phân phát cho chúng tiền xài để không mất mặt với bạn bè cùng lứa.

Nghĩ đến đây, tim ông Tám đau nhói với một sai lầm lớn trong đời ông. Đưa tay vuốt mái tóc muối tiêu của vợ, ông nghẹn ngào.

"Thôi bà ngồi đây, đừng đi ra đường làm gì, trời lạnh thì cơn ho của bà tái phát." Giọng ông âu yếm, lòng bà cũng chùn xuống, cơn ho dịu lại theo lời nói ngọt ngào của chồng. "Tui ra ngoài hút điếu thuốc, chút nữa tui vô."

Nói xong, ông kéo chiếc mền choàng qua người vợ, nhẹ nhàng đưa bàn tay cằn cổi của mình vuốt tóc vợ một lần nữa rồi đứng lên bước ra sân. Một cơn gió đầu đông luồn vào nhà khi ông mở cánh cửa, sợ luồn gió lạnh làm vợ khó chịu, ông vội vàng bước ra thật nhanh rồi khép nó lại.

(Xin đọc tiếp phần 2 ở đây.)

(*)Assembly line -- ở Hoa Kỳ, các hãng xưởng sản xuất hàng hóa thường theo kiểu dây chuyền lắp ráp. Người này làm phần này và chuyển sang nhóm người khác để làm thêm phần khác mới có được sản phẩm toàn vẹn.